Và, Tong, cậu nghĩ gì khi mẹ cậu làm như thế? Cậu nghĩ gì khi thấy người mà cậu yêu thương bị tổn thương như thế?
“Con rất tin tưởng rằng, cô sẽ làm được mà không cần con. Bởi vì cô có rất nhiều tình yêu cho mọi người…
Thậm chí, đôi lúc, dường như quá nhiều để có thể làm tổn thương chính cô.
…
Thậm chí nếu nó khiến chúng ta phạm nhiều sai lầm.
Nhưng như thế vẫn tốt hơn là không bao giờ thử bất cứ điều gì để tìm ra tình yêu…
Cuộc sống luôn cho chúng ta cơ hội để làm lại từ đầu sau bài học của những sai phạm…”
Những nỗi đau về gia đình, những tổn thương về tinh thần, nó đã trở thành một nỗi ám ảnh. Hơn năm năm trời, Tong à, nhìn thấy cha mình chìm đắm trong đau khổ, những cơn say với rượu và thuốc, cậu cảm thấy như thế nào? Tong à, cũng trong ngần ấy năm, cậu nhìn mẹ cậu đứng lên làm trụ cột cho gia đình, lúc nào cũng lo lắng cho đứa con duy nhất còn lại, là cậu – cậu cảm thấy như thế nào? Những nỗi đau của những người xung quanh cậu, cậu nhận thấy chứ?
Cậu có nhìn thấy sự hy sinh không? Sự hy sinh tình yêu của Ying dành cho Mew, sự hy sinh ấy để mong hai người được hạnh phúc. Vậy mà, cậu lại không biết trân trọng và đón nhận nó, thế cũng được sao hả Tong?
Khúc tình ca mà Mew đã viết, chỉ dành riêng cho cậu thôi, cậu biết điều đó mà, phải không…
“Tôi chỉ biết rằng mỗi khi có bạn gần bên
Tôi chỉ biết rằng cuộc đời tôi đã trở thành những giai điệu, và bạn chính là ca từ để làm nó tràn đầy ý nghĩa”
Mew đấy, một con người đã chịu nhiều những đau khổ cô đơn, giờ đã dũng cảm đứng lên giữ chặt lấy tình yêu hạnh phúc của mình. Vậy thì, tại sao Tong à, cậu lại phải né tránh?
Liệu, Tong có né tránh được suốt đời hay không? Liệu, Tong có thể tự dối mình không yêu Mew như cậu đã từ bỏ không? Liệu, một ngày nào đó, cậu có thể quên Mew không?
Câu trả lời là không. Và nhất định, một ngày nào đó, tình yêu và hạnh phúc mà cậu khát khao sẽ đến bên cậu, Mew à.