|
"Ái da, Á, Má nó......" những lời thô tục phát ra từ tôi, tại sao tôi lại nói những lời nói như thế chứ???
Hôm nay ngũ dậy cảm thấy đôi chân giường như không nghe theo lời của mình nữa, nó tê buốt từ khung xương chậu cho đến 2 cái đầu gối, và cái cảm giác đó thật là khó chịu, chỉ cần 1 động tác nhỏ thôi là giương như từng khớp xương bị nát vụn ra vậy, tôi không ngồi dậy được, muốn kêu mẹ hoặc em gái dậy để giúp mình ngồi dậy nhưng nếu mà mình kêu một ai đó dậy thì bà ngoại sẽ thức ngay. Trong lúc đó tôi cãm thấy mình như 1 phế nhân, hoàn toàn bất lực trước sự đau đớn của căn bệnh mà bản thân phải chịu đựng. Không hiểu tại sao ngay lúc ấy trong đầu tôi chỉ nghĩ đến một người mà lúc nào cũng lo lắng cho tôi mỗi khi tôi đau đớn, lúc nào cũng tất bật lên vì tôi, tìm mọi cách để làm cho tôi hết đau đớn thậm chí bỏ tất cả các công việc để đưa tôi đến bác sỹ, chỉ nghĩ như vậy thôi mà không hiễu sao lúc đó tôi cảm thấy buồn cho bản thân của mình, và rồi sự đau dớn đó lại cắt ngang dòng suy nghĩ đó của tôi, thật là vô vọng, không biết phải cầu cứu đến ai nữa, mọi người thì đang ngũ tôi thì lại vô cùng đâu đớn.
Lúc đó chỉ mới có 3giờ rưỡi sáng, tôi phải cố gắng để ngồi dậy, từng cái xoay người, từng cái chống tay, từng cái co chân là tôi cảm thấy như từng đốt xương bị nứt ra, những cái đĩa đệm dưới lưng giường như rơi ra, tôi nghe rõ từng tiếng "cụp...cụp..."phía khung xương chậu và nơi cột sống thắt lưng, thật là đâu đớn, nhưng tôi phải chịu đựng cơn đâu đó không chĩ là một đêm mà là gần 4 năm nay. Căn bệnh thật là quái ác.
Sau một hồi cố gắng cùng theo sự đau đớn, tôi đã ngồi dậy được và dựa vào lưng vào cái ghế ngủ của tôi. Tôi thở dốc, và khó chịu, tôi cãm thấy mệt và đau, hơn cả lúc tôi đấu 3 hiệp quyền anh và đánh 2 trận đối kháng nữa, hàizzz. Vả tôi phải rất là vất vả nữa để đứng dậy được, khi đứng dậy được rồi và tôi lại típ tục đấu tranh với cơn đau trong mỗi bước đi, tôi khập khiễng bước đi như vửa bị gãy chân vậy áh, bước đi 1bước lết 1 bước, nhiều khi đang bước đi giữa chừng thì tôi lại bị khụy suống, cả 2 chân như bị tê dại đi tất cả, cảm giác đau đó xuất phát tất cả từ khung xương chậu và cái thất lưng. Chỉ có việc đi từ nhà trước suống nhà vệ sinh, đoạn đường chỉ chưa tới 10m mà tôi phải đi đến 5phút, nói ra thật là mất mặt, xấu hổ và tủi tủi cho mình,hàizzz.
Có ai đã và đang chịu được nỗi đâu như tôi chứ, tôi không đáng để chịu đựng cái cơn đau và căn bệnh này mà, vậy mà nó đã và đang đi theo tôi từ nhở đến giờ, tôi vẩn có được hình hài khõe mạnh như bao người khác, nhưng ẩn chứa bên trong thì tôi lại thua xa bao người, ngay cả chạy, nhãy, đánh quyền, tập xong luyện và thi đâu tôi cũng không làm được điều đó, mặc dù tôi đã rất là cố gắng trong việc rèn luyên và chữa trị căn bệnh đó.
Tôi phải nhớ đến những lời khinh thường của bạn tôi nào là " bự con nhưng chả làm được gì cả.....chạy cũng thua cả 1 đứa con nít......" và những lần tôi xin được tham gia vào một trò chơi nào đó là mọi người liền từ chối và không cho tôi tham gia vào, ngay cả việc học võ cũng vậy,hàizz, trước đây tôi được mọi người trong lò võ biết đến tôi và kình nể tôi, tôi đã tham gia vào thi đấu đối kháng, quyền anh, xong luyện, pencatsilat và chỉ đạo giảng dạy, nhưng còn bây giờ thì sao, chỉ từ khi tôi phát hiện ra rằng tôi bị mắc căn bệnh như thế này thì chẳng ai còn xem trọng tôi cả, ngay cả những người trước đây từng đấu với tôi, từng được tôi chĩ dạy, ngay cả anh huấn luyện viên của tôi cũng vậy (bây giờ anh ấy đã lên làm thầy, nhưng tôi vẩn gọi là anh) thật là khó chịu quá đi mà, làm sao mà họ biết được tôi phải bị như thế nào đâu chứ, nổi đau còn hơn là ai đó lấy dao rạch vào da thịt của tôi vậy.
Buồn, bực, tủi thân, ngày nào cũng phài thuốc giảm đâu thì mới có thể hạn chế lại được cơn đau, có thể đi được nhưng không thế chạy nhãy hoặc làm các động tác mạnh được. Bây giờ tôi chĩ có thế chờ thấy phép màu mà thôi. Chán quá đi thôi.......hiện tại tôi đã mất đi phân nữa cuộc sống của bản thân mình và còn phân nữa cuộc sống còn lại tôi lại sống trong sự đau đớn xác thịt...........đâu khổ, buồn tủi.........hết./.
|